GENERALITES

COMPTEUR
web tracker

Outils

Creative Commons License

Traduction

Google-Translate-French to English Google-Translate-French to German Google-Translate-French to Italian Google-Translate-French to Spanish
Google-Translate-French to Japanese Google-Translate-French to Korean Google-Translate-French to Russian Google-Translate-French to Chinese (Simplified)
Powered by
+ Grab this widget

TESTER VOTRE CONNECTION

OU VOUS VENEZ :


Lectrs par pays 10/12/08

free counters

Météo : PARIS - HCM Ville

Click for Paris, France Forecast
Click for Ho Chi Minh, Viet Nam Forecast

Rechercher

Cám ơn đời - Merci à la Vie.


Merci à la vie, chaque matin que je me réveille,

J'en ai encore une autre journée pour aimer!

Thank you for life, every morning that I wake up,
I still have another day to love!

Fonts VN : Fonts đẹp cho Người Việt - Monde : ACTIVITE MONDIALE.
khanh-blog est visité par 167 pays..
Informatique • High-tech Internet • Mozilla Firefox/Google Windows Seven/Vista/XP • Logiciels
 • Politique/Economie/Société/Culture  International • Asie • Viêt Nam  Paris •
Pour nous aider & encourager, laissez votre commentaire & surtout cliquez sur les pubs ou faîtes un don sur Paypal!!! Đễ khích lệ khanh-blog xin để lại lời bàn (commentaire) và bấm vào hình Quảng Cáo! (Publicités)
Débloquez AdBlock, si vous en avez pour afficher correctement khanh-blog!

** SAVRS/HƯƠNG VỊ


Dimanche 19 avril 2009
- Par lolond - Communauté : NTIC CULTURE VIETNAM ASIE

(theo Nam Sơn Trần Văn Chi - tham khao khanh-blog)

Có bốn món ăn ngon dân dã của người Lục Tỉnh là: cá lóc nướng trui, thịt ba rọi xắt phay, mắm thái và tôm đất luộc lột vỏ. Ðây là bốn món ăn ngon mà khoái khẩu, hấp dẫn, được dân sành điệu ngợi khen và đặt mỹ danh là “Tứ quí”- Bốn món ăn quí trong dòng ẩm thực Lục Tỉnh, chẳng thua gì bát bửu cao lầu của Tàu...

Mắm là món ăn đã từ lâu rất quen thuộc với người miền Nam. Nhưng cái tên mắm ba khía nghe còn lạ tai! Bởi nhiều người không biết ba khía là con gì! Thấy người Tàu sống ở Miền Tây ưa ăn mắm ba với cháo trắng nên người mình tưởng lầm rằng món mắm ba khía gốc của người Tàu! Không phải vậy!

Mắm ba khía được người bán gọi theo tên địa phương làm ra nó. Như mắm ba khía Bạc Liệu, ba khía Châu Ðốc, ba khía Rạch Gốc, ba khía Năm Căn, Cà Mau,v.v... Trong đó mắm ba khía Cà Mau có tiếng ngon nhứt. Mắm ba khía Cà Mau nay trở thành thương hiệu. Con ba khía giống như con cáy ở miền Bắc dùng làm mắm cáy.

Ba khía thuộc loại cua, có càng và ngoe, sống vùng nước mặn. Ba khía nhỏ hơn cua, gần giống như con rạm, con còng. Con ba khía màu “sậm sịt“như màu đất bùn, trên mu/mai có khía nên ai đó đạt tên là con ba khía. Nghe rất Nam kỳ... cục!

Tại sao ba khía ở Cà Mau mới ngon?

Cà Mau là bán đảo nằm ở về cực Nam của đất nước mình. Cà Mau xưa là đất hiểm địa:

- Cà Mau là xứ quê mùa,

Muỗi bằng gà máy, cọp tùa bằng trâu.

(Tùa, tiếng Triều Châu là lớn)

- Cà Mau khỉ khọt trên bưng,

Dưới sông sấu lội, trong rừng cọp um.

(Um là kêu rống to)

Ca dao Cà Mau

 

Cà Mau, người Khmer gọi là Tuk-Khmâu nghĩa là Nước đen, được người mình đọc trại là Khmâu rồi Cà Mau như tên gọi tới ngày nay. Cà Mau nguyên là đất của người Phù Nam, rồi sau thuộc về Thủy Chân Lạp. Cuối thế kỷ 17 Mạc Cửu cùng bộ hạ thuộc nhóm người Tàu phản Thanh phục Minh đến ngụ ở vùng đất Hà Tiên, lập 7 xã dọc bờ biển vùng đất Rạch Giá, Cà Mau ngày nay.


Theo lịch sử, năm 1714 Mạc Cửu dâng đất nầy cho chúa Nguyễn. Năm 1808 Gia Long đổi vùng nầy là huyện Long xuyên, đến Thời Minh Mạng mới chánh thức đặt quan tri huyện để cai trị.

Thời Pháp thuộc, Cà Mau thuộc tỉnh Bạc Liêu. Năm 1954, theo hiệp định Genève, Cà Mau được chọn làm vùng tập kết cán binh của Việt Minh ra Bắc. Ngày 9 tháng 3 năm 1956, với sắc lịnh 32 NV, chánh phủ Ngô Ðình Diệm chánh thức cải danh Cà Mau thành tỉnh An Xuyên.

Bán đảo Cà Mau nhô ra biển, càng về phía Nam vịnh Thái Lan càng nhỏ và nhọn; nên bản đồ địa lý Việt Nam gọi là Mũi Cà Mau. Thực ra nó không nhọn và nhỏ như ta tưởng, bởi nơi nầy càng ngày càng lớn rộng thêm nhờ sự bồi đáp của phù sa. So với bản đồ ngày trước, mũi Cà Mau hiện nay dài thêm trên 15 cây số.


Người Việt mình đến ở Cà Mau từ thuở khai hoang trên 400 năm, nhưng tới nay Cà Mau vẫn luôn là “vùng đất xa lạ hoang dã” trong tâm tưởng của chúng ta! Bởi Cà Mau luôn tiến dần ra biển. Cà Mau là vùng ngập nước mặn, cây rừng bạt ngàn xanh tươi quanh năm, cảnh quan đặc biệt không nơi nào có. Cà Mau mang trong nó những địa danh như Ðầm Dơi, Chà Là, Bảy Háp, U Minh, Năm Căn, Cái Nước, mũi Ba Quan, vàm Rạch Gốc, sông Trèm Trẹm, Cái Tàu, Cái Ngay, Cái Bát, Rẫy Chệc& những tên nghe còn hoang dã và lạ tai. Rừng Cà Mau có nhiều loại cây nghe cũng lạ tai.

Nào là cây gừa, cây tràm (dùng đóng cừ làm nhà), cây đước cây vẹt (dùng làm than), nhum, mốp (làm nón cối), cây vông (làm guốc vông), su, cây đà (nhuộm áo quần, thuộc và nhuộm da bò), kè, cóc, mắm...

Riêng cây mắm có nhiều ấn tượng đối với con người Cà Mau. Cây mắm là loại cây đặc trưng, gắn liền với lịch sử khẩn hoang Cà Mau. Bởi cây mắm là loại cây rể bám sâu dưới đất mặn, giữ đất không bị lở và còn có tác dụng làm giảm phèn rửa mặn đất. (Ðọc thêm truyện Rừng Mắm của Bình Nguyên Lộc).

Thân mắm dùng làm củi. Củi mắm chuyên dùng để đốt lò hầm than đước, than vẹt, cung cấp chất dốt cho người Sài Gòn và các thành thị miền Nam hàng thế kỷ, trước khi có bếp lò dầu hôi, lò điện, lò ga.


Rừng mắm Rạch Gốc, Rẫy Chệc ở Cà Mau bạt ngàn, xưa thuộc loại rừng cấm. Trái mắm chín rụng làm mồI nuôi ba khía. Mắm ba khía Cà Mau có tiếng ngon là nhờ ăn toàn trái cám.

Vào mùa mưa, đầu tháng 7, trái mắm bắt đầu chín và rụng cho đến hết tháng 8. Ðây là lúc con ba khía Rạch Gốc mập và chắc thịt, có gạch son đầy mai. Lúc nầy người ta bắt đầu đi bắt ba khía gọi là ngày Hội Ba Khía, giống như ngày Hội Còng Lột mùng 5 tháng 5 ở Gò Công vậy.

Thuở xưa ba khía chưa là đặc sản thì chỉ có người nghèo mới ăn mà thôi. Người dân các nơi chưa biết ăn ba khía. Tới mùa trái mắm rụng, người địa phương chèo ghe vô rừng bắt ba khía. Rửa sạch từng con một, cho vào lu nước muối. Ðộ 7 ngày sau thành ba khía muối. Sau mới có tên là mắm ba khía.

Tháng bảy nước chảy Cà Mau
Tháng mười ba khía, hội kéo nhau đi làm
U Minh, Rạch Gốc, rừng tràm
Muỗi kêu kệ muỗi tao ham ba khía rồi
                                         (Dân ca)

Mãi sau nầy mới có thương lái đem Ghe Mũi Nhọn (tên gọi bấy giờ) đến Cà Mau thâu gom ba khía và họ làm mắm tại chỗ.

[Ghe Mũi Nhọn là ghe dùng đi xa, làm theo kiểu ghe đi biển của người Hoa Nam, người Hoa phản Thanh phục Minh Thời Mạc Cửu đến Hà Tiên. Tiếng GHE cũng do đọc trại từ tiếng “Kha”, “Ca” theo âm giọng người Hoa Nam rồi biến âm thành GHE như ngày nay].

Thương lái thường là người Hoa và người Việt gốc Hoa (họ có óc thương mại) nên có sự hiểu lầm mắm ba khía là món của người Tàu. Người Hoa ăn mắm ba khía với cháo; còn người mình ăn mắm ba khía với cơm. Mắm ba khía trộn thêm gia vị chanh ớt, ăn với thịt phay, bún, rau sống... rất ngon.

... Ba khía Rạch Gốc nổi tiếng ngon nên đến mùa mắm có trái, nhiều đoàn ghe miệt trên chở theo muối hột hoặc muối đen Bạc Liêu (muối hột Bạc Liêu có màu đen) xuống đậu thường trực tại rừng cấm, gom mua ba khía làm mắm tại chỗ. Khi đầy ghe thì lui về Lục Tỉnh hoặc lên Sài Gòn mà đếm sỉ/bán sỉ.


Ba khía là nhóm cua nước lợ Episesarma thuộc họ cua Grapsidae. Ba khía thường leo lên cây khi thủy triều lên và ở lại nơi vừa trên mực nước, do đó được gọi là Tree climbing crab. Có 3 loài ba khía chính, phân biệt bằng màu sắc của càng: Episesarma versicolor, càng 2 màu tím xậm và trắng; E. chengtongnensis , càng 3 màu : đỏ, nâu và trăng và E. singaporensis, càng một màu đỏ..Mai có thể lớn 4-5 cm. Ba khía ăn tạp có thể ăn lá cây và xác động vật hư rữa..

 


Người ta mang bao tay bắt ba khía cho khỏi bị kẹp. Bao tay làm bằng bao bố (loại bao chứa lúa), hay bao bằng da nai hoặc vải ny lông dày. Tay trái cầm cái lồng đèn, đèn chai hay đèn “pin”, trên vai mang cái giỏ đương bằng sóng dừa nước. Tay mặt lẹ làng chụp từng con ba khía, hoặc có khi hai con, bỏ vào giỏ đậy nắp lại. Nếu chậm tay ba khía bò xuống hang trốn và lâu lắm chúng mới dám bò lên. Khi chụp hụt thì phải lẹ chân đè miệng hang lạI cho chúng không thể chạy trốn được.

Khi nước ngập, ba khía bò lên cây mắm đeo từng chùm, nghe tiếng động chúng lặng xuống nước; vì vậy người ta thường đi bắt ba khía lúc nước ròng. Ban đêm có nhiều ba khía mà cũng dễ bắt, bởi ban ngày ba khía sống rút xuống hang.

Người chuyên về nghề, từ chạng vạng đến nửa đêm, bắt được đến cả ngàn con, nhờ đèn “pin” làm lòe mắt, ba khía bò mau không được. Khi đầy giỏ rồi, người bắt đem xuống ghe đậu gần đó, đếm cho chủ từ trăm. Họ đổi lấy muối hoặc bán lấy tiền.

Chủ ghe nào cũng dành sẵn một khoang ghe lớn có đậy nắp, ba khía đếm xong cho xuống khoang có chứa nước, cho ba khía sạch bùn non. Hai ngày sau, bỏ ba khía sạch vào mái vú (loại mái lơn) có khuấy sẵn nước muối thật mặn (thử độ mặn bằng cách thả hột cơm vào, thấy không chìm là vừa).

Khi lu và mái vú đã đầy cả rồi, cũng là lúc hết mùa ba khía. Ghe lui về miệt trên. Thời gian đi ghe từ Rạch Gốc về đến nơi thời xưa phải mất hết 5, 7 ngày, thời gian ấy đủ làm cho ba khía thấm muối và ăn được.

Ba khía muối quá mặn , thịt ăn “xẵng”. Nếu muối quá lạt thì thịt ba khía mau bị “bủng”, khi ăn (nút càng và ngoe) thịt không chạy vô miệng. Mất ngon! (Phỏng theo Huỳnh Minh, Cà Mau xưa và nay)

Ba khía sau khi được bẻ ngoe tách mai ra, nặn chanh hoặc trái tắc vào, thêm tỏi sống xắt nhỏ với ớt cay, chấm với thịt phay ăn cơm rất ngon miệng. Cơm nóng trộn với gạch ba khía ăn bùi, giống như gạch son cua muối vậy.

Ba khía tươi luộc xả, trộn với trái bần ổi chua xắt miếng cho thêm gia vị chanh đường ớt... là món nhậu của người Cà Mau.

Ngoài món ba khía, Cà Mau còn có món cháo cá khoai ngon không đâu sánh bằng! Con cá khoai hình thù lớn hơn cá bống, màu trắng trong, thịt mềm nhũn nhưng rất ngọt, không có mùi tanh. Khô cá khoai, cũng là món đặc sản Cà Mau rất được nhiều người ưa chuộng. Khô nướng sơ, trộn với nước giấm chua cay ngọt làm món nhậu với rượu đế tuyệt vời... Hai món nầy tới nay vẫn còn được nhiều người thích.

Cà Mau cón có món canh chua nấu với trái giác.

Trái giác có nhiều và mọc tự nhiên ở vùng U Minh. Canh chua nấu với trái giác ngon và độc đáo hơn nấu với trái bần hoặc với lá giang. Ở Cà mau vào mùa mưa người ta nấu canh chua trái giác với cá đồng, với đọt dây choại. Nồi canh chua có vị chát của lá choại, vị chua diệu nhẹ của trái giác, vị ngọt của con cá đồng, mùi rau thơm, ớt cay... nhai đến đâu thấy đã đến đó!

Ba khía món ăn hấp dẫn của người dân Cà Mau từ khi nó chưa trở thành đặc sản.

Giờ đây trong ẩm thực Lục Tỉnh không thể thiếu món ba khía muối/mắm ba khía. Và ba khía Rạch Gốc Cà Mau đã trở thành thương hiệu. Cho nên mới nói “ba khía Cà Mau, rau Ðà Lạt” là vậy...


Voir les 1 commentaires - Ecrire un commentaire - Recommander

Lundi 6 avril 2009
- Par lolond - Communauté : NTIC CULTURE VIETNAM ASIE

(chim Viêt - Hoàng Tiểu Ca)

Xa nhà lâu ở xứ lạnh những ngày tuyết phũ là nhớ đến Mắm...


Mắm còng:

Bàn về món mắm còng, theo Giáo sư Trần Văn Chi viết trong bài "Hương vị Miền Nam: Mắm Còng", đất rẫy là đất vào mùa khô bị ngập mặn bởi nước biển tràn vào, chỉ làm ruộng hay trồng trọt được vào mùa mưa, như vùng ven biển Gò Công, Bến Tre. Con còng ở Gò Công kêu là "còng quều", thuộc loại cua, rạm, ba khía, cua đồng... Còng nhỏ hơn cua biển, cỡ ngón tay cái người lớn, có màu tìm sậm...


Mắm còng là một đặc sản của Bến Tre nhưng có rất nhiều người ở Bến Tre lại không biết bởi vì nó lại là đặc sản của vùng Bình Khương, Xóm Cò. Đây là một vùng đất nằm dọc theo sông Ba Lai và gần giáp biển. Không như mắm tép lúc nào cũng có, mắm còng mỗi năm chỉ có một lần mà thôi. Đó là vào khoảng tháng năm âm lịch. Chỉ có một loại còng làm được mắm còng đó là con còng lửa. Ở vùng quê ngoại của tôi ( làng Châu Bình ) thời có tới hai loại còng là còng gió và còng lửa. Còng gió có thân hình nhỏ, chân cao, càng dài và lớn và có nhiều màu sặc sỡ. Riêng con còng lửa màu nâu sậm, mập mạp và chân ngắn hơn nên di chuyển chậm hơn so với loại còng gió. Loại còng lửa này ở vào vùng đất ẩm, hay bị ngập nước và nước thời không mặn mà cũng không ngọt. Cứ tới đúng ngày mồng 5 tháng 5 âm lịch thời tất cả con còng lửa đều bò ra khỏi hang và nằm đầy đặc trên đất sình để lột vỏ. Đây chính là lúc mà dân quê đi bắt còng lột về để làm mắm. Họ chỉ bắt đúng ngày mồng 5 tháng năm thôi vì sớm hơn thời còng chưa lột còn trễ hơn thời còng đã lột rồi nên vỏ cứng không ăn được. Cái quý và hiếm của mắm còng là ở chỗ mỗi năm chỉ có một lần và chỉ một vài vùng nhất định mới có còng lột để làm mắm...


Gió đưa gió đẩy về rẫy ăn còng/
Về sông ăn cá, về đồng ăn cua.

Đói thì bắt cáy bắt còng,.
Thờ chồng vẹn đạo tam tòng là hơn.

 

Còng ở Gò Công thì nhiều vô kể. Trời bắt đầu “mưa già” một chút thì còng không biết ở đâu xuất hiện ở ruộng rẫy nhiều vô số, thấy phát sợ... Nhiều người Gò Công nghe nói tới mắm còng là phải chảy nước miếng! Và cũng không ít dân Gò Công chưa ăn món mắm còng, hoặc chưa biết, chưa nghe tên món mắm còng, dầu đó là món ngon độc đáo, đã nổi tiếng là “món ngon tiến cung, với tên gọi gắn liền với địa danh Gò Công. Con còng lột đem làm mắm gọi là mắm còng, chỉ có ở Gò Công và Bến Tre và đã từ lâu món nầy được lưu truyền trong dân chúng, được liệt kê vào bản món ngon quý hiếm từ thời bà Từ Dũ.
Cứ vào mùa Tết Ðoan Ngọ thì con còng bắt đầu bỏ lớp vỏ cứng, lột xác thành con còng lột. Mỗi năm chỉ có một lần, vào đúng ngày mùng 5 tháng 5 Âm Lịch, còng lột rộ, người địa phương gọi là ngày hội còng lột.

Còng sau khi được rửa đi rửa lại bằng nước sạch; phải chích bỏ yếm, bỏ miệng và mắt, lấy cho hết "bọng cứt"... nghĩa là các chất dơ trong bụng còng, thì con mắm mới ngọt, nước mắm mới trong. Nhớ phải cho còng "uống rượu", nghĩa là ngâm với rượu đế, khử mùi tanh.

Vớt còng ra, để cho ráo rồi nhẹ tay, mẹ tôi sắp từng con còng vào hũ thật đầy và gài chặt bằng lớp lá vông và mấy que ổi.... Mắm cuối cùng được chan bằng nước mắm ngon nấu với đường, để nguội. Trời Tháng Năm nắng gắt, phơi độ trên mươi ngày là hũ mắm bắt đầu nghe mùi thơm, có thể ăn được rồi...

Mở nắp hũ nghe mùi thơm độc đáo không thể tả, nhìn lớp bọt li ti nổi trên mặt, màu nước mắm trong veo, màu con mắm còng tím sậm... bạn sẽ biết được hũ mắm ngon cỡ nào.

Trúc hũ mắm ra thau, trộn thêm phu gia như tỏi, ớt, đường và khóm bằm nhuyễn. Khóm là chất xúc tác giúp cho gia vị thấm vào con mắm và làm cho mắm còng mặn mà dịu và ngon như ý. Nhớ mắm trộn xong gia vị phải để "cách nhựt", ngày hôm sau, mắm mới thấm, và ăn mới ngon.
 
Theo Giáo sư Xuân Tước kể về Đặc Sản Quê nhà, ông đề cập về món mắm còng như sau:
Người ở vùng sông Cửu Long thường hát:

"Gió đưa gió đẩy, về rẫy ăn còng,
Về sông ăn cá, về giồng ăn dưa."
                   


Rẫy là một vùng đất miền nước mặn. Ở các vùng Gò Công, Bến Tre, Trà Vinh, người ta thường làm rẫy, trồng nhiều loại rau cải, thơm khóm, và cũng là vùng sinh sống lý tưởng cho các loại còng...

Mắm Còng món ăn thượng hảo hạng của xứ Gò Công. Gò Công là một vùng đất nằm theo vùng biển và miệt sông Cửa Tiểu. Xứ Gò Công rất nổi danh vì đây là vùng quê cha của đại thần nhà Nguyễn là ông Phạm Đăng Hưng. Nhà họ Phạm gã con gái cho vua Thiệu Trị về sau này là Thái Hậu Từ Dũ, mẹ của vua Tự Đức. Vì ở gần biển nên các vùng đất Gò Công là nơi sinh sống của nhiều loại còng. Nhưng đáng giá nhất là còng đỏ. Loại còng này thân đỏ, chân và càng cũng màu đỏ ửng xanh.

Chúng lớn bằng chừng chân cái của chúng ta và là nguồn sản xuất mắm còng, một loại mắm đặc sản của các vùng biển và rất hiếm có. Không phải nơi nào cũng có thể làm mắm còng. Hai nơi quan trọng là vùng biển Gò Công và Bến Tre, nhưng Gò Công có nhiều còng đỏ hơn Bến Tre.

Không phải mùa nào cũng có thể làm mắm còng. Thấy còng nằm đỏ bãi sông, nhưng không ai bắt còng chắc mà làm mắm, chỉ bắt còng lột mà thôi. Và mỗi năm còng chỉ lột có một lần vào ngày mùng 5 tháng 5 âm lịch. Đến ngày này, người dân Gò Công đi bắt còng lột. Mà là những trũng nước nhỏ để còng vùi mình xuống đó mà lột. Người ta quậy nước muối sẵn, rồi chống xuồng theo bờ sông, bờ lạch, nhìn chỗ nào có còng là ghé lại, bắt một con còng mềm nằm dưới. Còng lột được bỏ vào nước muối có pha đường để ngâm. Khi còng đã thấm mặn thì người ta đem phơi nắng. Thường có hai cách để làm mắm còng:

-Còng lột được rửa sạch, đong 10 chén còng thêm 1 chén tỏi ớt. Cho vào cối quết cho dập, sau đó nhận vào hũ, trộn thêm rượu để cho hết mùi khai nồng. Đem phơi chừng 3 ngày cho được nắng, rồi lấy nước cốt còng đem phơi cho quánh lại thì dùng được. Lúc dọn ra ăn thì trộn còng với chanh, khóm, đường, tỏi, ớt.

-Còng lột được rửa sạch để cho ráo nước, trụng với nước sôi nếu muốn khử trùng, đong hai chén còng, một củ tỏi, mười trái ớt. Tất cả trộn chung rồi cho vào hũ, đem phơi nắng cho thấm đều. Muốn ăn, nêm chanh, khóm, đường, tỏi ớt.

Từ miền quê Gò Công, Bến Tre đến các vùng chợ, mắm còng được mọi người ái mộ. Ở đâu muốn ăn mắm còng cho ngon, cũng phải trộn với thịt ba rọi hay thịt nướng và ăn với nhiều rau sống, như : húng cây, húng lũi, tía tô, kinh giới, dấp cá, quế, gừng và ớt. Mắm còng mà ăn với bún thì ngon tuyệt. Ở vùng quê hay các vùng chợ thuộc miền Nam Việt Nam, mắm còng còn có hương vị đậm đà của quê hương. Màu bún trắng, mắm còng màu thâm, tía tô màu tím, rau húng màu xanh.. trộn với một chút mắm còng thơm phức, người ta thưởng thức được hương vị đậm đà của quê hương.
 
Mắm tôm chà :

Nghề làm mắm tôm chà xuất hiện từ đầu thế kỷ 19. Lúc sinh thời, bà hoàng Từ Dũ cùng gia đình đã chế biến và giới thiệu món này cho triều đình nhà Nguyễn. Bà Từ Dũ nhủ danh Phạm Thị Hằng - con gái của Quốc sử quán Tổng tài Phạm Đăng Hưng được tiến cung năm 1824 và sau đó đã trở thành đức Thái hậu Từ Dũ, vợ của vua Thiệu Trị, mẹ của vua Tự Đức. Do hương vị đặc trưng từ Gò Công của Hòang thái hậu mà được triều đình Huế thường dùng để tiếp đãi khách trong các buổi yến tiệc, những dịp lễ lạc. Món mắm tôm chà đã chào đời vào khoảng 200 năm.

Mắm tôm chà khi biến chế người ta dùng tôm đất hay tôm bạc thẻ ở sông, hay có thể thế bằng tôm sú (tôm vùng biển) miễn còn tươi, nếu còn sống càng tốt, cho vào thau ngâm với rượu đế khử mùi tanh chừng 5, 7 phút. Sau đó vớt ra để ráo rồi bỏ vào máy xay thật nhuyễn, sau đó đem chà trên ray có lỗ thật nhỏ để chắc lấy nước, phần vỏ và thịt được bỏ đi. Nước tinh chất của tôm được đệm thêm vào đường, muối, ớt bột, tỏi rồi đem phơi ít nhất một tuần dưới ánh nắng để cho sản phẩm đặc kẹo lại mới dùng được. Thông thường thì cứ ba ký tôm mới làm ra được 1 ký mắm tôm chà mịn màng thơm dịu.

Mắm tôm chà có thể dùng nguyên chất hoặc có thể pha thêm tỏi, ớt băm nhuyễn, đường, chanh tùy khẩu vị và được dùng với bún, thịt luộc, rau sống, khế, dưa leo, chuối chát, xoài sống thái lát. Khi ăn quệt thịt, soài lát vào hổn hợp mắm tôm cùng bún và rau.

Trong Thú ăn chơi Tản Đà tiên sinh đã viết: "Tôi có qua chơi vùng nhà quê Long Xuyên, cùng ăn bữa cơm nhà một ông Chánh tổng, nhiều thứ mắm thiệt ngon". Do vậy, xin kể ra vài loại mắm đặc trưng nữa:

*Mắm cá linh:

Cá linh còn có thể làm mắm. Cá làm sạch, cho vào hũ ướp muối, ba ngày sau dùng vỉ tre gài chặt xuống. Một tháng sau, vớt ra trộn thính vào rồi cho vào hũ gài chặt như trước. Một tháng sau, lại vớt ra cho đường vào , rồi đổ vào hũ gài chặt lại. Thêm một tháng nữa là mắm có thể dùng được.
Mắm cá linh có thể ăn vơi bún hoặc cơm, hay làm mắm kho với cá, tôm, thịt ba rọi thái mỏng và cà tím.

* Mắm cá trèn:

Mắm cá trèn được xem ngon hơn mắm cá linh. Mắm cá trèn ăn vơi bún, thịt ba rọi luộc và rau sống.

* Mắm thái:

Mắm thái được làm bởi cá lóc loại to, thịt nhiều được thái filet. Cá được ngâm muối. Mắm ngon thông thường là mắm có mùi thơm dịu, thịt ửng hồng không cứng quá cũng không mềm nhũng. Trung bình mất khoảng 6 tháng đến 1 năm. Sau đó mắm được chao đường, chọn đường thốt nốt thắng cho có chỉ rồi thêm  gia vị là lúc màu sắc, hương vị được định độ ngon của con mắm. Dùng mắm lóc filet bỏ da, tách xương, thái thành sợi, màu thính phải tươi, hạt thính nhuyễn, đường thắng kẹo sệt có màu vàng đỏ. Đu đủ trộn với mắm phải là đu đủ mới, còn xanh, bỏ vỏ và hột, bào thành sợi mỏng, muối mặn để khoảng 10 ngày cho hết mùi, xả sạch. Tỷ lệ thịt và đu đủ 50/50, sao cho sợi mắm không bị nhão, có vị bùi của mắm, vị ngọt, dòn của đu đủ.

* Mắm ruột:

Mắm ruột là mắm được làm từ ruột cá lóc. Cá được chọn để chế biến món mắm phải là loại cá lóc to, ngon nhất là loại cá lóc có trứng mang sắc vàng ươm. Cá được làm sạch phần bao tử và ruột non của cá. Sau khi làm sạch ruột cá xong, ruột cá được rửa sạch, ngâm nước muối. Cách pha nước muối cũng là một kỹ thuật, vì sau khi pha độ 2 – 3 ngày, ruột cá phải thấm mặn đến tận bên trong để mắm mới không bị hư. Sau đó vớt ruột cá ra để cho thật ráo nước và đem trộn với thính, rồi cho vào hủ ém thật chặt. Kế đến chế nước mắm nhỉ lên trên mặt, phải là nước mắm nhỉ mới cho hương thơm đậm đà. Người ta thường ướp ruột cá và nước mắm trong vòng một tháng, sau đó đem chao với đường thốt nốt được thắng vàng, đến khi nguội thì hương vị của món mắm ruột tỏa ra rất thơm. Để có hủ mắm thật ngon, trung bình phải mất 4 tháng. Nguyên liệu dùng để ăn kèm là xà lách, húng cay, khế, chuối chát, ớt sừng trâu, đu đủ và củ riềng thái sợi nhỏ, thịt ba rọi luột thái mỏng, bánh tráng, bún và sau cùng là một chén nước mắm chua chua ngọt ngọt thật cay. Mắm ruột cũng như mắm lóc thái ăn với bún, hoặc cuốn bánh tráng tùy sở thích.

* Mắm xé:

Mắm xé ngon nhất là mắm cá sặt, mắm cá lóc... Ngày xưa khi tôi được dịp ghé thăm các tỉnh miền tây, bà conn hay ba`nn bè mời ăn món bình dân nhưng độc dáo này. Bên cạnh dĩa mắm xé có đĩa rau sống, dưa mleo, xoài bằm, dứa, mít non, khế, chuối lát cắt lát... đừng quên ớt hiểm thật cay vị giác. Khi ăn vào hổn hợp của vị chua, chát, ngọt, cay thấm vào làm dịu mắm cá.

* Mắm kho:

Mắm cá sặc hoặc mắm lóc được nấu tan trong nước dậy mùi sả băm, tỏi phi vàng. Nồi nước lèo được thêm vào thịt heo hay heo quay, cá bông lau hay cá catfish, tôm, mực, cà tím,... Vị cá mắm thấm ngấm vào cá, tôm, mực và thịt. Mắm kho ngon nhờ rau ghém như rau sống, rau đắng, bắp chuối, ngó sen, rau muống chẻ, giá, bông súng, bông so đũa, bông điên điển, soài sống,... Mắm kho ăn với cơm hoặc bún.

* Lẩu mắm: lẩu mắm như món mắm kho nêu trên về cách làm. Nước lèo được đặt trên nồi lẩu để giữ độ sôi sục liên tục. Thịt, cá, tôm, mực là đồ để thực khách nhúng vào nước lèo. Lẩu mắm cần nhiều rau như các loại ở quê nhà: đọt nhút, rau dừa, bông so đũa, bông súng, bông điên điển, bắp chuối,... và đậu rồng, đậu bắp, chuối chát, khế, soài chua. Món này nên ăn với bún, hoặc cuốn bánh tráng

* Mắm ruốc:

Mắm ruốc là mắm làm từ con ruốc, một loại con tép riu, màu đỏ nâu, đặc mịn, thơm mùi mắm, mắm ruốc có nhiều ở miền trung hay Vũng Tàu. Tuy mắm ruốc trông giống mắm tôm, nhưng màu sắc và mùi vị không giống mắm tôm. Mắm ruốc không tanh bằng mắm tôm, có thể pha thêm nước, chanh, đường tỏi ớt khi làm nước chấm và có thể dùng làm gia vị xào hay nấu, như mắm ruốc xào thịt ba rọi với sả ớt.

Voir les 0 commentaires - Ecrire un commentaire - Recommander

Mercredi 11 février 2009
- Par lolond - Communauté : NTIC CULTURE VIETNAM ASIE
Nếu có dịp về Châu Đốc vãn cảnh núi Sam, chắc hẳn không một ai không nghe nhắc đến món mắm thái, một đặc sản của vùng sông nước Nam Bộ. Thật khó quên nếu một lần ăn mắm thái cùng thịt lợn luộc với rau thơm, vị ngọt thơm của cá pha lẫn vị béo từ thịt, hương thơm của rau và vị nồng của gừng xắt nhuyễn.
Ai về Châu đốc, Thất Sơn
Mắm trèn, mắm thái ăn cơm đã thèm!

Phải nói vùng Châu Đốc là xứ mắm. Vào chợ Châu Đốc, thôi thì bạt ngàn là mắm: thân mắm cá lóc đỏ hồng xếp từng chồng cao ngất, mắm cá linh thì nhóng nhánh vun thành từng ụ thật to, rồi thì mắm thái đu đủ... Thêm vào đó là mùi mắm thơm nồng dậy lên khiến cho người vào chợ dù chỉ có ý định thăm chơi rồi cũng nhất định phải mua dăm lạng, vài ký mắm mang về món đặc sản của vùng để khoe với người nhà vậy.
Để làm ra những con cá mắm hấp dẫn đấy cũng lắm công phu. Cá lóc hay cá sặt được đánh vảy, làm sạch cho vào lu,
rồi cá được trộn muối cho thịt cá ngấm vị mặn, sau một thời gian người ta mới thử cá mắm.
Khi cá đã ngấm chín, trước khi đem bán người ta đem chao con mắm, nghĩa là trộn thính vào, thêm nếp nấu nhừ trộn chung vào con mắm. Như vậy giai đoạn này là làm cho con mắm dịu lại vì vị ngọt và béo của nếp và mùi thơm của thính. Muốn giữ lâu hơn người ta dùng đường, còn sang hơn họ chao con mắm bằng mật ong.
Cá sặt được chế biến làm ba loại mắm: Mắm sặt nguyên con, mắm sặt lột xương, mắm sặt xay.
Cá lóc cũng cho nhiều loại mắm: Mắm lóc nhỏ, mắm lóc trung, mắm lóc lớn, mắm lóc khứa.
Cá làm mắm sống ở sông lớn, kênh sâu, vực rộng. Người làm mắm lại tuyển lựa cá kỹ. Ví như cá lóc chỉ lựa cá lóc trắng thịt thì mắm sẽ ngọt, thơm, không lựa cá lóc đen loại dữ, tạp ăn màu mắm xỉn, kém mùi thơm.
Kỹ thuật làm cá mắm của Châu Đốc có những kinh nghiệm như tuyệt đối không được dùng nước mưa làm cá mà phải lọc nước sông dùng trong các khâu rửa cá.
Đặc biệt món mắm thái được làm từ cá lóc, cá bông tươi, đường, thính và đu đủ thái sợi. Nhưng để mắm có chất lượng thơm ngon, giữ lâu không bị chua thì cá lóc, cá bông làm mắm phải được chọn những con cá to mập, trắng và chế biến ngay khi cá còn sống. Sau đó muối cá khoảng 15 ngày cho thịt cá săn chắc rồi mới đem cá ra cắt bỏ da, xương, rồi mới dùng thịt nạc cá để làm mắm. Tiếp tục trộn cá với thính và ủ trong vòng 3 tháng để cá đượm mùi thơm của thính rồi mới tiến hành chao mắm.
Muốn mắm thơm ngon phải dùng đường thốt nốt và pha thêm đường cát trắng, mắm sẽ có màu đỏ tươi thật hấp dẫn. Phần đu đủ phải được muối trước cả tháng rồi mới đem ép nước, phơi khô thái sợi rồi mới trộn cùng đường và mắm.
Châu Đốc còn có loại mắm lòng được làm từ bộ lòng cá, mỡ bao ruột cá... không có gì ngon hơn. Có tiếng là các thương hiệu mắm: Bà giáo Khoẻ, Hai Xuyến... Bà giáo Khoẻ là tay chao mắm "quái kiệt" khởi nghề từ những năm 20 của thế kỷ XX đã tạo nên một dòng tộc làm mắm nổi tiếng trong làng nghề mắm Châu Đốc lừng danh.
(documenté par Tuyet-Mai)

Mam (Mắm) is the most popular course of the South. But only in Chau Doc (Châu Đốc) can you find out all the variety of this course. Mam Chau Doc has become a speciality of An Giang up to now.


Entering Chau Doc market, visitors can see more than 30 kinds of mam. Some of them only need adding a little spice to be available for eating like: Mam ruoc (mắm ruốc), mam thai (mắm thái), mam ba khia (mắm ba khía), shrimp paste, tiny-shrimp paste, and tiny-crab paste. The others must be processed meticulously such as: mắm from catfish, mam from anabas, mam from bowel, mam from gudgeon, mam from dory, mam from anchovy, mam Sat (sặt), mam Loc (lóc), mam Tren (trèn), mam Ca Linh (cá linh), mắm Ca Chot (cá chốt), etc.





Voir les 0 commentaires - Ecrire un commentaire - Recommander

Mercredi 21 janvier 2009
- Par lolond
Cà cuống (et non Cằn cuống) est le nom d'une nèpe (ou «scorpion d'eau»).
On en tire une essence qui est récoltée en collectant les sacs produisant ce liquide sur
l'insecte, et le liquide est placé à l'intérieur de petites fioles de verre.
L'essence de Cà cuống est typiquement utilisée avec parcimonie et mangée avec des rouleaux de printemps en ajoutant une goutte à la sauce « nước mắm ».
Dans certains préparations, à la façon du Nord, de "Bánh Chưng" au nouvel an vietnamien (fête du Têt), on y rajoute aussi cet essence pour donner du goût.

Belostomatid is the biggest insect of hemiptera species. Its essence is specially sweet and good smelling. Long since, fish sauce seasoned with belostomatid essence has been a special sauce in the Mekong River Delta countryside. Fresh belostomatid which is grilled done to a turn will make the essence from its stomach vaporize, and then put it into a bowl of fish sauce to make a wonderful fish sauce. This kind of sauce is used together with vermicelli and grilled chopped meat, shrimp…

Today, this special sauce is becoming scarce because it is very difficult to find a belostomatid in polluted environment. 

The taste of belostomatid has fascinated many American and European in their art and cuisine. In January 1999, a bionomical scientist of Arizona, USA university, Dr. Robert L.Smith, came to Vietnam to carry out a project about studying belostomatid during four years. He studies to define the chemical formula of belostomatid essence to apply in the production by raising or chemosynthesis in order to produce the essence for foodstuff technology.  

The most famous belostomatid in Mekong Delta is Lethocerus insulanus( also called L.indicius) of Belostomatidae species. They are 70 to 80mm long and with dark brown skin. They live in water when growing up and they can fly in the night. Especially, they like light under the moonlight. When the cross season comes, the male will climb up the grass near the water surface. Then they extract pheromone (called genital hormone – usually extracted by the female of other species, except from belostomatid) and beat their wings to make ripples on the surface in order to fascinate the female. The female in the water see the signal of the males and answer them by swimming up the surface and mating. Then the female will lay hundreds of eggs throughout many nights. The net of eggs are brown and blue and they stick around the top of grass over the surface. The male are in charged of watching them until every eggs hatched and the male will die. The child belostomatids grow in water and eat insect. They can catch fish and tadpole when they are grown-up. The reproductive cycle usually last one year and then they fly up to the grass and mate in the next year. 

As bionomics, belostomatid can be considered an bio-indicator to evaluate the insecticide contaminated degree in Mekong River Delta. If belostomatids appear a lot in water, there will be a happy signal about living environment.

 

Cà cuống sống dưới nước nơi đồng ruộng hoặc ao hồ, sông rạch. Chúng có hình dáng tương tự như con gián (nhưng trọng lượng lớn hơn), dài khoảng 7-8cm, rộng khoảng 3cm, màu nâu xám. Đầu nhỏ với hai mắt tròn to, có sáu chân khỏe, hai chân trước giống như càng bọ ngựa. Miệng có kim nhọn để chích hút thức ăn. Thức ăn chính cà cuống là trứng các loài sinh vật (cá, tôm, cua...), và các loài nhuyễn thể khác.

Hằng năm, cứ vào mùa mưa là cà cuống xuất hiện. Chúng rất thích ánh đèn, mỗi khi màn đêm buông xuống, nơi nào có ánh đèn sáng chúng thường bay ra. Biết được những đặc điểm nêu trên, chúng tôi thường tụ tập dưới những cột đèn đường sau những cơn mưa để bắt cà cuống. Lúc bấy giờ, công trình làm Bến Xe Mới (TP Cần Thơ) quê tôi đã hoàn thành nhưng chưa đi vào hoạt động. Đây là điểm tập kết của chúng tôi hằng đêm để rượt bắt cà cuống. Mỗi đêm, nếu may mắn chúng tôi bắt được vài trăm con cà cuống rất dễ dàng.

Cà cuống khi bắt về, chúng tôi phân loại con đực (thường nhỏ, mình dẹp, có bọng tinh dầu) đem đi bán; còn con cái (lớn, bụng to, thường có trứng màu vàng chanh) đem chiên giòn. Thịt cà cuống chiên giòn ăn rất ngon vì thịt ngọt, trứng dẻo và bùi! Tôi còn nhớ ở Cần Thơ lúc bấy giờ, nơi thu mua cà cuống là nhà bác sĩ Trương (người Bắc) đường Nguyễn Trãi, ai có cà cuống mang lại bao nhiêu ông cũng mua hết.

Cà cuống chế biến được nhiều món ăn như: chưng cách thủy, chiên giòn (cắt bỏ cánh, chân)..., nhưng "quí nhất" phải kể là "tinh dầu" của cà cuống (chỉ có ở những con đực). Đó là một thứ nước trong suốt, mùi thơm đặc trưng, thoảng như có mùi hương quế nhưng không gắt. Có phải vì mùi tinh dầu nầy mà người Tàu đặt tên cà cuống là "quế trùng"?

Lấy dầu cà cuống là công việc tỉ mỉ, khéo tay, không nóng vội, nếu không kỹ bọng dầu sẽ bể và lan ra thân cà cuống. Muốn lấy dầu, ta chỉ cần cầm cà cuống lên, bẻ gập đầu cà cuống xuống tận ngực, tức khắc hai cái bọng dầu (còn gọi là "chỉ dầu", dài khoảng 2-3cm, đường kính mỗi sợi chỉ dầu khoảng 2-3m/m, giống như sợi bún tàu) sẽ lòi lên sóng lưng. Chỉ cần lấy tăm tre nhọn khẽ khàng khều cái bọng dầu lên và cho bọng dầu vào chén, cứ thế tiếp tục, cho đến khi nào hết số cà cuống bắt được. Nên nhớ, phải tách dầu ra khỏi bọng, nếu để bọng, tinh dầu sẽ có mùi hôi. Tính trung bình, mỗi con cà cuống cho được khoảng 0,02ml tinh dầu, 1.000 con đực thu được khoảng 20ml (theo GS.TS Đỗ Tất Lợi). Tinh dầu là một chất lỏng dễ bay hơi, do đó nên đựng tinh dầu vào chai có nắp đậy thật kín (tốt nhất là dùng chai có nắp cao su dẻo như chai đựng thuốc pénicilin chẳng hạn).

Khi ăn một tô bún thang, đĩa bánh cuốn..., chỉ cần dùng tăm tre chấm một chút tinh dầu cà cuống vào chén nước mắm thì mùi vị "đặc trưng" của chén nước mắm sẽ thơm ngon, nồng nàn hơn, làm tăng sự "hấp dẫn" của tô bún thang, đĩa bánh cuốn... lên đỉnh điểm của "nghệ thuật ẩm thực". 



Voir les 0 commentaires - Ecrire un commentaire - Recommander

Mercredi 27 février 2008
- Par lolond - Communauté : NTIC CULTURE VIETNAM ASIE

Une de mes amies m'a offerte des "Tré - Huê", un plat que j'adore et selon mes idées le seul qui représente la saveur impériale de Huê, l'ancien capital impéral. J'ai cherché sur le Net. Et voici les résultats que je veux partager avec vous.

(source http://nguyetva.blogspot.com/)
Cái Tré Bình Định hôm nọ mình cứ thấy có vẻ không ổn lắm. Thế là mầy mò tìm kiếm, may quá hỏi được một em người Huế được món Tré Huế này. Công thức đây:

 

Vật liệu:
- 1/2 kg thịt heo ba chỉ
- 1 củ riềng
- 2 muỗng soup mè (vừng) rang
- 2 muỗng soup thính rang
- 1 củ tỏi
- muối, đường, bột ngọt

Cách làm:
- Thịt ba chỉ rửa sạch để ráo nước ,chiên thịt với ít dầu ăn cho chín vàng, gắp ra xắt lát mỏng rồi xắt sợi nhỏ .
- Riềng, tỏi gọt vỏ xắt sợi nhỏ.
- Thính rang mua ngoài hàng cho tiện
- Mè (vừng) rang vàng
- Trộn các thứ trên với thịt cho thêm muối, đường,ít bột ngọt trộn đều nêm vừa ăn . Sau đó viên từng viên tròn bằng trái chanh. Lấy lá đinh lăng non lót vào trong, lá ổi ở giữa, thêm một lớp lá chuối ở ngoài, gói chặt, lấy lạt buộc kỹ. Treo lên bếp một hai ngày sau là dùng được.


Trong dịp Tết Nguyên đán hay những lúc cuối tuần, ba tôi mời khách đều nhờ mẹ tôi trổ tài làm món tré để đãi bạn bè. Đây là món được ba tôi cũng như bạn bè có "tâm hồn ăn uống" ưa thích. Riêng tôi, tré là món ngon đến độ phải ghiền.

Tré của mẹ tôi làm khi mở ra thấy khô, lấy nĩa xé rời thật bắt mắt: nào thịt, tai heo, mè, riềng, thính... bốc mùi thơm; nhìn thôi đã muốn đưa lên nhấm nháp. Miếng tré cho vào miệng nhẩn nha sẽ cảm nhận được vị béo bùi của mè, vị mặn mà lẫn ngọt ngào của gia vị. Lại thêm độ dòn sừn sựt của thịt đầu heo, vị nồng đặc trưng của riềng, của thính, của lá ổi khiến người thưởng thức một lần sẽ không bao giờ quên.

Mẹ tôi làm tré thật kỹ từ khâu thịt đầu (tai, mũi, má) đem cạo sạch lông, rửa phèn để luộc. Bà luộc vừa chín tới nên dễ xắt và thịt dòn. Rửa lại phèn, xả sạch bằng nước sôi, xắt càng mỏng càng tốt. Củ riềng đừng nhiều quá, cứ 1 kg thịt heo thì dùng 50g, được xắt mỏng như bún tàu; mè 100g rang vàng cho một ký thịt heo. Mẹ tôi nói đừng hà tiện mè, khi ăn vào mè vừa dòn lại béo bùi. Riềng và mè là hai thứ tạo thêm cái duyên ngầm của tré. Gạo thính 1 lon dùng cho 5 kg thịt, rang vàng giã mịn; tỏi xắt mỏng. Tất cả trộn chung với nước mắm (nước mắm của mẹ tôi làm đã kho vừa ăn), cho tiêu, bột ngọt, đường vào trộn đều bóp kỹ, để khoảng chừng 30 phút. Xong bà nắm chặt từng nắm tròn lấy lá ổi gói, cho vào bọc nylon, lấy dây thun buộc lại, sau đó sắp cọng tranh bao quanh buộc kín lại. Cuối cùng, mẹ buộc thành từng chùm và nhắc chúng tôi treo ngược lọn để nước chảy ra, để dùng ăn trong thời gian sau 4 ngày đến 8 ngày tùy theo khẩu vị người thích chua nhiều hay ít chua.

Hôm nay ở xứ người, mẹ tôi cũng không còn nữa, nhưng mỗi lần nhìn đến nem là tôi nhớ đến mẹ, nhớ như in cái hương vị đậm đà món tré của quê nhà.

Cùng với nem là tré, nem - tré đi đôi với nhau, tré Huế trong cuốn "Thực phổ bách thiên" của bà Trương Thị Bích - con dâu ngài Tùng Thiện Vương có cách dạy làm tré theo bài thơ sau :

“Thịt này làm tré phải rau da
Tỏi cựu, gừng non xắt rối ra
Thính muối mè, đường, đều trộn bóp
Gói bằng lá ổi, bó thanh tra"



Voir les 0 commentaires - Ecrire un commentaire - Recommander

Publicité

Présentation

Sites/Blogs Amis & Services

Services Pratiques.

ASSURANCE.COM
Wikio - Top des blogs seek moteur de recherche
khanh-blog Technologie  -  khanh-blog sur Office Live Business

eweeb - un espace-Web libre et gratuit permettant à tout un chacun de s’inscrire pour publier.

Sixième sens de la Petite Souris

Bich Xuân Paris
 
Hồng-Tuyết Lyon.

nicolas lizier CA


Orange : Fleurs d'Espoir


Communauté NTIC, Culture VN, Asie.
terrelointaine  Poèmes bilingues français-viêtnamiens
nhac-viet-dominique  Si vous aimez la musique vietnamienne, et ses chansons vous partagez la même passion que moi, un...
borea  Le groupe de musique des années 2008 pop Alternatif BOREA. De la power pop, quelques teintes...
banhbao Histoires véridiques et légendes croustillantes du Vietnam, ce pays de mon coeur...
chris-tian-vidal.org
  Un petit site. Un petit livre: "Carnet d'Asies", éditions PUBLIBOOK, janvier 2008. "Marrakech" à...
le blOg qui fait Oi!  Voyageurs, Gamers, Legofans, cintrés de la soucoupe, BDphiles,mélomanes, amoureux fous de l'Asie et + et + et + Venez faire Oï ! avec moi !
Le blog de cathy-kozaou
À la fois journal de bord et journal intime.Publication de poèmes.Réactions sur l'actualité ou sur des événements plus anciens.Sujets qui me touchent, qui m'émeuvent mais aussi ceux qui...

Calendrier

Novembre 2009
L M M J V S D
            1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30            
<< < > >>

W3C

  • Flux RSS des articles
 
Créer un blog sur over-blog.com - Contact - C.G.U. - Rémunération en droits d'auteur - Signaler un abus - Articles les plus commentés